Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Tháng 07 : 62
Năm 2020 : 3.361
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Tản mạn mùa thu

Trong cuộc sống hàng ngày, những thứ quen thuộc lại dễ bị bỏ quên. Càng những thứ bình dị, càng dễ bị rơi trong quên lãng. Ấy là thói vô tình không của riêng ai. Thái độ vô tình, sự quên lãng như một bóng tối bao trùm lên những thứ thân quen đó, khiến ta quên hẳn đi dù hàng ngày ta vẫn thấy chúng, vẫn tiếp xúc với chúng... Tuy nhiên, những thứ ấy vẫn cứ âm thầm lớn lên, vẫn cứ tồn tại. Cho đến một ngày kia, ta mới giật mình nhận ra rằng mình đã vô tình biết bao. Đó cũng là câu chuyện dạy văn của tôi- một cô giáo văn tại một ngôi trường vùng biên của cực Tây Tổ quốc.

Trong cuộc sống hàng ngày, những thứ quen thuộc lại dễ bị bỏ quên. Càng những thứ bình dị, càng dễ bị rơi trong quên lãng. Ấy là thói vô tình không của riêng ai. Thái độ vô tình, sự quên lãng như một bóng tối bao trùm lên những thứ thân quen đó, khiến ta quên hẳn đi dù hàng ngày ta vẫn thấy chúng, vẫn tiếp xúc với chúng... Tuy nhiên, những thứ ấy vẫn cứ âm thầm lớn lên, vẫn cứ tồn tại. Cho đến một ngày kia, ta mới giật mình nhận ra rằng mình đã vô tình biết bao. Đó cũng là câu chuyện dạy văn của tôi- một cô giáo văn tại một ngôi trường vùng biên của cực Tây Tổ quốc.

 



                Hôm đó, tôi có ra một đề văn Cảm nhận của em về một mùa trong năm mà em yêu thích. Các em rất háo hức với đề bài cô giáo ra và hăng say làm bài. Sau một thời gian tôi thu bài, rồi bắt đầu đọc bài viết của các em, tôi bỗng giật mình bởi sự cảm nhận của các em về mùa thu: thật trong sáng, đơn sơ và giản dị nhưng không kém phần lãng mạn. Điều mà chính tôi - cô giáo dạy văn không bao giờ để ý. Mùa thu dưới con mắt của các em là mùa của những thức quà quê bình dị: đó là hương vị trái ổi chín đầu màu, hương ổi nhẹ nhẹ thấm đượm trong tâm hồn tuổi thơ các em; đó là những hạt cốm xanh non được mẹ ngắt vội từ những bông lúa còn xanh mang về qua nhiều công đoạn trở thành thứ quà mang đậm hương vị đồng quê; cùng ánh trăng tròn viên mãn ngày rằm trong đêm rằm tháng tám. Thu đến cũng là lúc người nông dân trong bản thu hoạch lúa trên khắp các sườn đồi, khe suối với màu vàng no ấm và hạnh phúc? Ai đó từng bảo màu vàng là màu của chia li, màu của nỗi buồn, nhưng dưới cảm nhận của các em thì đó là màu hạnh phúc bởi nhìn thấy lúa chín vàng trải dài bất tận báo hiệu một năm được mùa của người dân quê- cái phần thưởng quý giá nhất trong mùa thu vàng.


       Thu đẹp nhường ấy, thanh tao nhường ấy, dịu dàng nhường ấy nhưng cũng thật sôi động và rộn ràng nhịp sống. Tiếng trống trường im lìm sau gần ba tháng nghỉ hè giờ đây vang trong nắng sớm thu vàng như thúc giục bước chân em tới trường. Và hình ảnh Hàng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường lại gợi lên trong lòng các cô cậu học trò và trong chính tâm hồn của cô giáo dạy văn của các em.

      Đọc những tình cảm của các em gửi gắm ở mùa thu lòng tôi như chùng xuống, và rồi bỗng thoảng thốt, mình đã trải qua bao mùa thu, nhưng đọng lại trong kí ức chỉ là những hình ảnh nhạt nhòa. Chính sự cảm nhận của học trò đã khơi gợi cảm xúc lắng đọng, thân thương của mùa thu trong tôi, để lại nỗi niềm luyến tiếc khi mỗi độ thu sang, đúng như tâm trạng của nhà thơ Chế Lan Viên:

Ai đâu trở lại mùa thu trước
   Nhặt lấy cho tôi những lá vàng?
Với cả hoa tươi muôn cánh rã
 Về đây đem chắn nẻo xuân sang!

               Hôm nay đây, khi viết những dòng cảm xúc này thì mùa thu cũng đã bắt đầu ra đi đem theo những mùi hương quyến rũ, cùng bao vẻ đẹp của nó. Cảm ơn các em - những tâm hồn ngây thơ, trong sáng. Các em đã đánh thức tình yêu mùa thu trong tâm hồn mỗi người yêu mùa thu nhưng vô tình lãng quên nó.
 


Nguồn:thcstanphong.pgdnampo.edu.vn Copy link
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan
Video Clip
Văn bản mới
Tài liệu mới